Franklin Delano Roosevel – Làm chính trị là chuyện của cái đầu

Chia sẻ !

Franklin Delano Roosevel – Làm chính trị là chuyện của cái đầu! Đây là câu nói được nhiều người ấn tượng nhất khi nhắc đén vị tổng thống Franklin. Ông đã cho cả nhân loại thấy chỉ bằng tư duy chính trường mà ông đã có thể dẫn dắt nước Mỹ vươn đến tầm vĩ đại!

Xuất thân trong gia đình quý tộc

Franklin Delano Roosevel sinh ngày 30 tháng 1 năm 1882 ở New York. Ông là đứa con độc nhất của cặp vợ chồng giàu có James và Sara. Từ nhỏ, ông đã sống trong sự nguội lạnh tình cảm với cha và sự độc đoán của mẹ. Tính cách của ông sau này cũng ảnh hưởng một phần từ mẹ của mình.

 

Xuất thân trong gia đình quý tộc
Xuất thân trong gia đình quý tộc

Với điều kiện giàu có, từ nhỏ ông đã được mẹ mời gia sư về nhà dạy học chuyên biệt. Đây là chuyện khá phổ biến đối với con em quý tộc thời bấy giờ.

Từ nhỏ ông đã được theo ba mẹ tham dự các cuộc gặp gỡ với đối tác, nghỉ dưỡng sang trọng. Bên cạnh việc thường xuyên ra nước ngoài và tham dự các buổi tiệc dành cho giới thượng lưu. Nhờ trí nhớ siêu việt của mình, ông đã thành thạo cả 2 thứ tiếng Pháp và Đức. Sự hiểu biết sâu rộng cùng tài năng của mình chính là nền tảng giúp Franklin trở thành một nhà chính trị mưu lược sau này.

Tham vọng về giấc mơ chính trị

Có lẽ trong lịch sử ghi nhận các đời Tổng thống Mỹ, Franklin là trường hợp duy nhất tái đắc cử tận 3 lần. Trong suốt quá trình đó, bằng tài năng lãnh đạo tuyệt vời của mình, ông đã nâng đỡ con thuyền nước Mỹ vượt qua khủng hoảng của chiến tranh thế giới thứ 2. Ông đã thành công đưa nền kinh tế Mỹ vươn lên hàng đầu, cùng với đó là rất nhiều dự luật, chính sách được ông đề ra tràn đầy tâm huyết. Trong đó nổi tiếng nhất phải kể đến A new deal (thử thách mới) giúp dân chúng Hoa Kỳ giải quyết nạn thất nghiệp và chính sách cân bằng ngân sách.

Tham vọng về giấc mơ chính trị
Tham vọng về giấc mơ chính trị

Lập được những công lao to lớn cho Mỹ quốc, Franklin rất được tín nhiệm của nhân dân và liên tục đắc cử trong 4 lần bầu Tổng thống. Đến lúc chết ông vẫn còn những dự định dở dang trong cuộc đời chính trị.

Chính trị là chuyện của cái đầu chứ không phải đôi chân

Sự nghiệp chính trị của Franklin cực kì lừng lẫy,. Nhưng ít ai biết được rằng ông mắc chứng bại liệt vào năm 1921. Để củng cố lòng tin chính trị của mọi người đối với mình, trong suốt thời gian dài vị Tổng thống này đã phải giấu đi bệnh tật. Các thân cận của ông đã phong tỏa hết tin tức truyền thông. Mọi thứ đều được sắp đặt kĩ càng khiến bệnh bại liệt của ông ít công dân Mỹ nào biết. Mãi cho đến khi ông thừa nhận nó vào tháng 4 năm 1945.

Lời tuyên bố mạnh mẽ

Mắc bệnh bại liệt vào 1921, ông đã tuyên bố với gia đình sẽ tham gia tiếp vào chính trị khi đang tập đi trên nạng. Sự quyết tâm đó khiến mọi người rất bất ngờ về ông. Franklin bắt đầu tham gia các kì đại hội Đảng Dân Chủ vào năm 1924. 4 năm sau ông đắc cử chức vụ Thống Đốc tiểu bang New York. Thời gian này, ông trở nên nổi tiếng với các công tác cải cách xã hội đối với nhân dân.

Bước chân lên ngôi vị cao nhất

Trong kỳ Đại hội Đảng Dân Chủ năm 1932 đã đề cử ông Franklin D. Roosevelt ra tranh cử Tổng Thống. Kết quả ông đắc cử với số phiếu áp đảo đối phương vì được lòng dân ủng hộ. Trong suốt thời kì yên vị tại ghế Tổng thống, Franklin là người bị bại liệt duy nhất trở thành ông chủ Nhà Trắng hơn 3 nhiệm kì.

Bị chi phối nhiều bởi căn bệnh bại liệt, phần lớn đều phải nhờ đến sự giúp đỡ của các nhân viên mật vụ. Nhưng trên hết người ta vẫn thấy được sự sáng suốt, tinh thông của nhà lãnh đạo. Chính ông đã giúp nước Mỹ sống dậy, vượt qua khủng hoảng của thế chiến thứ 2. Các chính sách thất nghiệp, luật ngân hàng, mâu thuẫn nội bộ giữa các đảng phái,…đều được ông giải quyết rất gọn gàng. Ông là một chính khách. Ông cũng là vị Tổng thống ghi lại được rất nhiều tiếng vang trong lịch sử các đời Tổng thống Mỹ.

Làm chính trị là chuyện của cái đầu
Làm chính trị là chuyện của cái đầu

Cách nghĩ của một Tổng thống

Có một câu nói của Franklin làm cho mọi người rất khâm phục và thấy được sự hết lòng của ông dành cho chính trường: Tất cả mọi người đều có trách nhiệm công dân của mình. Là người quý tộc càng phải có trách nhiệm công dân nhiều hơn nữa. Khi chúng ta nhận thức được trách nhiệm của mình cộng với niềm đam mê cống hiến thì kết quả chính là con người vĩ đại. Con người vĩ đại ấy không có biên giới. Dù thân thể không hoàn hảo nhưng trái tim và khối óc vẫn còn. Thế nên vị Tổng thống này cho rằng “làm chính trị là chuyện của cái đầu chứ không phải đôi chân”. Đây là kết quả của cái nhìn tích cực và viễn mục.

Vậy nên, cho đến hôm nay, khi đọc được những dòng này, bạn hãy thôi ngay viện cớ cho những gì chưa làm được. Vìì mấu chốt không phải ở cái bản thể vật chất. Cái chính phải là sự nhiệt huyết của trái tim và sự thông thái của khối óc.

Bài học về cuộc sống

  • Thức tỉnh

Như những dòng sông nhỏ êm đềm đổ ra biển lớn. Nếu dòng chảy cứ êm đềm lặp lại thì dù trải qua một ngày, một năm, một đời – cũng thế thôi. Lâu dần nó không còn cảm xúc và cũng không biết mình sống vì điều gì. Con người cũng vậy! Nếu cuộc sống cứ luôn êm đềm trong những gam màu tươi sáng thì làm sao nhận ra được giá trị tồn tại của cuộc sống này? Đôi khi, khó khăn, vấp ngã đến với ta không hoàn toàn là xấu. Vì nó giúp ta nhìn nhận được giá trị thực của bản thân, biết được mình đang ở đâu và muốn làm gì cho thời gian sắp tới.

Chính vì điều đó mà Franklin càng quyết tâm làm chính trị nhiều hơn nữa khi bản thân bộc phát căn bệnh bại liệt nghiêm trọng. Bởi ông nhận ra, chính trường là giấc mơ to lớn của cuộc đời ông. Ông phải quyết tâm để thực hiện thành công ngoạn mục cho ước mơ đó.

Bài học về cuộc sống
Bài học về cuộc sống
  • Nỗ lực

Từ thức tỉnh trong nội tại, con người sẽ có động lực để nỗ lực cho mục tiêu. Sự nỗ lực đó phải bền bỉ, kiên gan và lâu dài chứ không chỉ trong một ngày, một buổi. Cứ nhìn cách mà Franklin phải nẹp nạng sắt nặng vài kí trên đôi chân bại liệt chỉ để được đứng thẳng trong mỗi lần phát biểu trước hội nghị. Những lần nguyên thủ quốc gia phải để cho lính mật vụ bế mình bước qua hàng rào hay lên xe. Những lần phẫu thuật và tiêm thuốc kháng sinh đau đớn trên giường bệnh,… Nhưng khi xuất hiện trước công chúng ông phải xây dựng một hình tượng đáng tin cậy để mọi người an tâm.

Trong suốt 4 nhiệm kì Tổng thống, bên cạnh nỗ lực che giấu bệnh tình là nỗ lực trên mặt chính trường khắc nghiệt. Hơn hết, Franklin còn nỗ lực cho cuộc sống tối giản của bản thân.

Vị Tổng thống ấy vừa nỗ lực cho những điều lớn nhất vừa nỗ lực cho những điều nhỏ nhất. Đây chính là bài học về sự nỗ lực trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Hãy cố gắng cho những điều lớn lao nhưng cũng đừng quên những điều nhỏ bé và thường nhật. “Tích tiểu thành đại” chính là quy luật của thành công.

  • Vươn lên

Nói theo triết học thì nỗ lực chính là độ. Khi chúng ta cố gắng đủ, nỗ lực đủ vật chất sẽ tự động vượt qua điểm nút và vươn lên một hình thái khác.

Cuộc sống con người cũng vậy! Dù không biết khi nào sẽ thành công nhưng chưa thành công nghĩa là chúng ta chưa đủ cố gắng. Vì vậy, hãy cứ tập trung, cố gắng cho từng công việc nhỏ nhất đến công việc lớn nhất. Khi mọi thứ đã đủ đầy chúng ta sẽ tự khắc vươn mình đứng dậy.

Hình tượng Tổng thống Franklin Delano Roosevel cũng không phải tự nhiên mà có. Đó là cả quá trình phấn đấu, học tập từ những ngày còn thơ bé. Sự tích cóp lâu dần cộng với đam mê đã giúp ông vượt qua điểm nút của con người bình thường, vụt sáng thành một vĩ nhân tài cao biết rộng của nước Mỹ và trở thành huyền thoại.

Bài học về sự vươn lên ấy thật ra đã không còn gì mới mẻ, nhưng chúng ta vẫn hay sống vội vàng, tạm bợ, chưa cảm thấy bằng lòng ở hiện tại và nóng vội thành công nên mãi vẫn chưa vượt qua điểm nút. Điều hôm nay chúng ta cần là sống chậm lại, sống chắc chắn hơn cho những điều chất lượng!

Franklin Delano Roosevel – Làm chính trị là chuyện của cái đầu! Vâng, mọi thứ đều có thể!

Noah Legend

Show Buttons
Hide Buttons